Cài Khuy Áo Lại Đi Em!


Cài khuy áo lại đi em
Kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu
Kẻo sông xa sóng mịt mù
Tội con cá tự nhiên ù ạt bơi

Cài khuy áo lại em ơi
Kẻo mây lơ đãng bỏ trời mồ côi
Kẻo rừng xanh với nương đồi
Rủ nhau trút hết lá rồi mênh mang

Cài khuy áo nhé em ngoan
Kẻo không gió sẽ ngang tàng ngông ngao
Kẻo thiên hà những muôn sao
Sáng lung linh phía mắt thao thức tìm

Cài đi em dẫu một khuy
Kẻo bàn tay lỡ lầm ghì chặt vai
Đụng bờ môi tiếng thở dài
Lúc quay gót giẫm nát lai láng chiều

Cài khuy áo ngực em yêu
Kẻo người đi nhuộm muối tiêu tóc mình
Kẻo người về cứ đinh ninh
Bước phong trần lẫn điêu linh như vừa

Từ ngày xửa tới ngày xưa
Mẹ rằng mặc áo nhớ chừa lại khuy...


Thơ: Bình Địa Mộc - TP. HCM

Ảnh minh họa.
**********
Cảm nhận của Huỳnh Xuân Sơn về bài thơ Cài Khuy Áo Lại Đi Em! của tác giả Bình Địa Mộc.

Bài thơ viết về một sự hớ hênh (vô tình hay cố ý) của một cô bé nào đó. Cũng không hiểu là vô tình hay cố ý mà tác giả bắt gặp cái khuy áo tuột. Chỉ biết là từ đây, từ cái nút áo tuột khỏi cái khuy này. Biết bao sóng gió nổi lên trong con tim vốn đã “muối tiêu” Của tác giả:

Khi bắt gặp hình ảnh ấy lý trí và con tim của tác giả còn đủ tỉnh để mà nói một câu rất bình tĩnh là:

Cài khuy áo lại đi em
Kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu
Kẻo sông xa sóng mịt mù
Tội con cá tự nhiên ù ạt bơi


Chỉ với khổ đầu này thôi đã đủ diễn tả cái Khuy áo ấy nó ở đâu rồi! vì ở “chỗ ấy” Cho nên khi tuột ra nó đã làm chao đảo người nhìn thấy và sóng gió đã nổi, con tim quay cuồng vì cái “chỗ mềm mại thu” Ấy. Sự quyến rũ tới mức mà trăng cũng muốn rớt xuống mà vuốt ve ôm ấp “chỗ mềm mại thu” Mặc dù tác giả còn đủ bình tĩnh sau khi thấy vẫn còn “nhìn xa trông rộng” Được:

Nào là “kẻo sông xa sóng mịt mù” Và đắt nhất trong khổ thơ này, không phải là “chỗ mềm mại thu” Kia, mà có lẽ khổ thơ này đã làm khổ sở con tim tác giả khiến anh đổ vấy cho “con cá tự nhiên ù ạt bơi”. Cá ở dưới sông sao mà nhìn được cái khuy áo em tuột để mà phải bỏ chạy.

Phải chăng tác giả chính là “trăng rớt…” Là “Sông xa” Và trái tim anh anh cũng chính là “con cá”?
Không hiểu câu nói rất “quý ông lịch lãm”rằng : “Cài khuy áo lại đi em” có tới tai cô bé hay không ? và phản ứng của cô ấy ra sao? Chỉ thấy bài thơ có chiều hướng chùng xuống:

Cài khuy áo lại em ơi
Kẻo mây lơ đãng bỏ trời mồ côi
Kẻo rừng xanh với nương đồi
Rủ nhau trút hết lá rồi mênh mang


Hai chữ Kẻo ở khổ thơ làm khổ tác giả rồi! Có lẽ chủ nhân của cái khuy ấy chưa hề hay biết. Bây giờ thì không chỉ Trăng rớt, sông mù mịt, và cá bơi ù ạt nữa, Mà không gian của bầu trời cũng bị “mồ côi”, vì Mây đang “lơ đãng” Nhìn “chỗ mềm mại thu” Ấy! Trên trời thì như vậy, dưới đất nếu em không cài lại. Hậu quả là “rừng xanh với nương đồi” Cũng “rủ nhau trút hết lá”.

Vì sao mà chỉ có một “chỗ mềm mại thu” Ấy thôi mà lại lay động đến cả trời đất như vậy cà?
Phải chăng chính tác giả đang mất thăng bằng và choáng váng mà nhìn ra như vậy! Rồi điều cần nhất là nói với cô bé thì vẫn chưa nói được, để bây giờ lại phải hạ giọng xuống một chút nữa:

Cài khuy áo nhé em ngoan
Kẻo không gió sẽ ngang tàng ngông ngao
Kẻo thiên hà những muôn sao
Sáng lung linh phía mắt thao thức tìm


Cô bé chưa hề có phản ứng kháng cự nào trong thơ tác giả, chỉ thấy anh cứ mỗi khổ mỗi hạ giọng thêm một chút.

Ở khổ này thì cái khuy áo ấy để lộ chỗ “mềm mại thu” Còn khuynh đảo tới cả dải ngân hà trên trời cao, làm cho các vì sao cũng “thao thức tìm”.

Còn anh gió khi nhìn thấy thì cũng đồng lõa với tác giả là nếu em cứ để vậy thì bất chấp tất cả “gió sẽ ngang tang ngông ngao” mà “nhào vô”.

Tác giả này thật kỳ lạ! Sau ba khổ thơ từ chỗ rất tự tin “ đi em!” Đến hạ giọng “em ơi” Rồi “em ngoan”. Vẫn chưa dám nói hay là cố tình không muốn nói với cô bé! Câu hỏi này đâu có ai biết ngoài chính người đang chấp chới kia. Bây giờ thì không chỉ là cái khuy áo nữa, mà cao trào nổi loạn của con tim lại được đẩy lên thêm một chút nữa:

Cài đi em dẫu một khuy
Kẻo bàn tay lỡ lầm ghì chặt vai
Đụng bờ môi tiếng thở dài
Lúc quay gót giẫm nát lai láng chiều


Bây giờ thì không còn là một cái khuy tuột nữa để mà năn nỉ ! mà có lẽ với tác giả lúc này thì cả 5 khuy đã bung hết . Có lẽ quý ông lịch lãm này không còn đủ tỉnh táo để nhìn là tuột mấy khuy nữa. Chỉ còn biết năn nỉ “cài đi em dẫu một khuy”.

Đứng trước một sự cám dỗ chết người như vậy làm sao mà không sợ “bàn tay lỡ lầm..” Và “bờ môi…” Nóng bỏng thèm khát… Buông tiếng thở dài tiếc nuối!

Rất may quý ông lịch lãm đã dùng lý trí đè bẹp con tim nổi loạn, và đã làm chủ được đôi chân đành“quay gót”. Dẫu bước chân này không hề dễ nhấc đi , khi đã quay được thì lại “giẫm nát lai láng chiều”.
Thật là ấm ức cho Quý ông lịch lãm này phải không bạn đọc ơi!

Cài khuy áo ngực em yêu
Kẻo người đi nhuộm muối tiêu tóc mình
Kẻo người về cứ đinh ninh
Bước phong trần lẫn điêu linh như vừa


Quay gót, ấm ức vì cái “chốn mềm mại thu” Nóng bỏng kia. Dẫu “đa tình vốn có trong ta” Vẫn còn nghĩ được: “cài khuy áo ngực em yêu”.

Cả một chuỗi cung bậc cảm xúc của quý ông lịch lãm từ cái khoảnh khắc bắt gặp “chỗ mềm mại thu” ẤYy. Anh tự tin dứt khoát rồi buông dần niềm tin và lý trí, đối nghịch với sự nổi loạn con tim càng tăng thì lý trí càng giảm. Để giờ đây người đi vẫn còn “đinh ninh” Mình dẫu “nhuộm muối tiêu tóc mình” Thì cũng đã có được những phút giây thăng hoa cảm xúc cùng trời đất, sông nước, cỏ cây, và trăng sao !

Bước chân có nặng, có “giẫm nát” Cái buổi chiều “lai láng” Cảm xúc này, thì trước lúc quay gót, vẫn còn khuyên được “ dẫu một khuy” Thì cũng cứ “cài khuy áo ngực em yêu”.
Em có yêu hay không? Em có cài hay không? Thì quý ông lịch lãm “quân tử nửa mùa” Cũng đã nói được và đã thoát khỏi cái khoảnh khắc đó rồi.
Sau khi đã trải qua đủ các cung bậc cảm xúc của một chàng trai trong thân hình của một người “muối tiêu đã nhuộm tóc”. Anh đã có lời khuyên cho tất cả các bạn nữ rằng:

Từ ngày xửa đến ngày xưa
Mẹ rằng áo mặc chớ chừa lại khuy ...


Một câu kết rất đặc biệt cho bài thơ dài và mượt mà tình cảm của tác giả Bình Địa Mộc. Từ xưa tới nay người phụ nữ việt nam nói riêng và người phụ nữ Á Đông nói chung rất e lệ kín đáo. Nhưng nếu vô tình thì ai chả có, chả bị đôi lần trong đời. Còn nếu cố ý hở hang thì rõ là không nên.

Với bài thơ này tác giả có lẽ cũng muốn nhắn gửi tới các quý ông rằng: Dẫu cho trời đất chao đảo , “con cá” Có quẫy, có “ù ạt bơi” Trước những cám dỗ chết người ấy thì cũng cố gắng dùng lý trí đè bẹp sự nổi loạn của con tim lại và “quay gót” Đi thôi.

*************
Bài Thơ Cài Khuy Áo Lại Đi Em! qua cảm nhận của bạn Trần Thị Thúy Nga (Quảng Nam)

 
Xin bắt đầu bằng câu van nài (Mình xin gọi lời khuyên của chàng quân tử ấy là câu "van nài". Vì mình nghe có cái giọng "anh xin em hãy cài khuy" ở trong ý thơ ấy, nghe có cái sự dùng dằng của chàng quân tử ở trong cái tứ thơ ấy):
cài khuy áo lại đi em
kẻo trăng rớt xuống chỗ mềm mại thu.


Mình thích nhất là hai câu này. Trăng ngẩn ngơ vì cái gì ở chỗ sau cái khuy ấy thì đâu cần nói nữa. Cái cần nói ở đây là: "cái mềm mại thu". Ghê thật! Cái chàng "quân tử tóc muối tiêu" có khác. Trải đời rùi. Biết mọi nẻo "đường đi lối về rùi" nên mới có cái nhìn bóc trần người ta như thế. Nhìn thôi đã biết rùi - Mềm mại. Hổng cần giảng cái sắc thái gợi cảm của từ mềm mại nha! Vì muốn giảng thì phải so sánh với "mềm". Mềm mại thì không chỉ là mềm mà còn... "mại" nữa. Mại riêng thì không có nghĩa gì, nhưng mềm mại thì lại gợi được quá nhiều. "Mềm mại thu". Trăng- Thu- và mềm mại. Thu quyến rũ- trăng si mê- mềm mại cũng làm ai "chết" như Từ Hải. Mình thích cách dùng từ "chỗ" của anh. Chỗ - địa chỉ. Mà cái địa chỉ đó thì đang bất an vì hổng có đóng cửa. Chán thật! Cái cô bé này sao vô ý thế!

Mỗi khổ thơ là mỗi cách van nài. Mỗi cách khuyên can theo từng cấp độ. Để coi tiệm tiến hay tiệm thoái đây?

- cài khuy áo lại đi em
- cài khuy áo lại em ơi
- cài khuy áo nhé em ngoan
- cài khuy áo ngực em yêu
- cài đi em dẫu một khuy

Mức độ thân thiện thì tăng dần, và nội dung khuyên giải thì có vẻ giảm dần: đi em - em ơi, em ngoan, em yêu --> tăng
- Cài đi em dẫu một khuy --> giảm. (Cài hết và cài một)

Hóa ra cô bé này mặc áo không cài khuy à? Hay ai mở khuy quên cài? Thấy nghi nghi chỗ này ghê! (Đừng nghi oan cho tác giả nha!)

Có một điều là vì sao cuối các câu cầu khiến anh không đặt dấu chấm than ( !). Anh không biết dùng dấu câu hay có ý gì? Cái gì cũng có cái lí do của nó cả. Những lời nghe như van xin ấy tưởng anh nói ra với cô bé ấy nhưng đâu phải. Anh chỉ nói trong lòng thôi. Đâu có dám lại gần. Anh đang quay gót để "giẫm lai láng chiều mà".
*
cài khuy áo ngực em yêu
kẻo người đi tiếc muối tiêu tóc mình

Ngậm ngùi là đây! "Quân tử dùng dằng" là đây. Đi thì cứ đi đi! Còn tiếc làm gì? Sao lại sợ, gió, mây, trăng, sao ngắm cái "chỗ" mềm mại thu ấy nhỉ?

Cài khuy áo lại đi em!

Nghe thì rất hài hước - vì hiểu được cái dùng dằng, ngậm ngùi của mấy chàng quân tử "tâm hồn hổng chịu già". (Tóc thì già trước rùi - tại tóc hư) . Nhưng thực ra lại chứa đựng một quan niệm thẩm mĩ. Cái đẹp muôn đời ai cũng thích. Nhưng... Nét đẹp mang văn hóa Việt mình cần phải giữ. Nhé em! 

-----
Xem thêm:  
Bi hài chuyện vợ thích 'thả rông' sau sinh 
Áo ngực cho những cô nàng thích thả rông vòng 1

Chia sẻ bài này

Xem thêm

Cài Khuy Áo Lại Đi Em!
4/ 5
Oleh